Vụn vặt, chấp vá, đi và tìm

Vụn vặt, chấp vá, đi và tìm
Vụn vặt, chấp vá, đi và tìm

Quãng thời gian này có rất nhiều hoài ức. Có lẽ, cuộc sống này vốn là một vòng tròn cố định, có khác thì chỉ là con người luôn biến đổi không ngừng. Thời gian bốn mùa vẫn luân phiên quay trở lại. Duy nhất chỉ còn người xa là thẳng tấp không trở về.

Nhưng nhờ có người đi, mới đủ để ta nhận ra quá nhiều điều vốn không như ta mộng tưởng. Kí ức về người có bao giờ nhạt nhoà trong ta đâu. Chỉ là chưa gặp cơn say nên ngủ yên không chếnh choáng. Lỡ một mai, nắng ngã tàn, lại bâng khuâng một khoảng thật dài.

Có những chiều vòng vèo ngoài đường, sự chật hẹp, đông đúc của những giờ tan tầm chắc sẽ làm vơi bớt đi trong lòng những suy tư về người. Đôi lần, chạy dọc qua con phố quen, vẫn không khỏi những thổn thức về những điều cũ kĩ, thương không những mảnh tình bé con vẫn chưa ngủ yên khỏi những thăm thẳm của kí ức.

Phố lặng lẽ ướt cơn mưa. Lặng thinh gói mình vào tĩnh lặng của đêm, gói mình vào xa xưa của nhớ. Tự nhiên thấy mắt ướt nhoè như giọt mưa ngoài khung cửa sổ. Có cơn đau nào đầy đủ chợt đi qua, rồi tồn tại trên tế bào cơ thể như một khối u không thể nào cắt bỏ, một khối u ác tính. Không cần cắt bỏ, không cần chạm phải, chỉ cần nghĩ đến thôi cũng lại phát tán bủa vây đau khắp cơ thể rồi.

Mưa về nên mặt trời thức muộn, con đường vắng ướt những mảng chơi vơi. Lá non có lẽ sẽ nhú chồi thơm mới. Nỗi nhớ vẫn già cỗi trong ta, già theo năm tháng. Chỉ có ta, rồi phải an. Thôi ta đừng buồn những chuyện đã xa. Nhớ là thương, vùi đau chỉ thêm dại khờ lắm.

Ta hãy xanh như màu lá mới sáng nay như cơn mưa đã qua, trả lại những điều gì đó, thật đẹp. Và rồi, chúng ta vẫn sống chính cuộc đời mà ta đã chọn, vẫn phải để mình tự tô vẽ thêm những mảng màu mới.

Thôi thì cho em xin thêm bình yên mới

Dẫu cuộc đời này kéo em lại với những chơ vơ

Thì em vẫn xin, về quanh em là khối tình trọn vẹn

Như cơn mua ấy, vẫn cũ và vây quanh màu xám

Chỉ có sau cơn mưa, chia ly cũng đừng về.

Diệp – Dear.vn