Có lẽ ta nên gọi nhau là cố nhân…


Dear.vn Nhưng giờ đây sao em thương cho cái thứ tình cảm đầu đời của mình quá. Dù sao đi nữa khi người ta chết đi vẫn được thờ tự và giờ đây em cũng muốn xây cho mối tình đầu của mình một nắm mồ được không anh? Để em gọi anh là cố nhân anh nhé!

Lãng quên là thứ ma mị nhất trong vô vàn những cảm xúc của con người. Lãng quên tưởng chừng như nhẹ nhàng như mây nhưng lại tàn nhẫn và khốc liệt như lửa. Nó thêu ruội hết tất thảy những thứ đã từng là báu vật ở thì quá khứ. Ở thời điểm ấy ta là tất cả của nhau, là hơi thở, là cuộc sống, là hạnh phúc , là đau khổ, có khi là nụ cười và cả nước mắt. Nơi nào anh đến là ở đấy có ánh nhìn dõi theo của em. Những gì làm anh vui hay buồn cũng là thứ làm chao đảo cảm xúc của em. Vậy mà giờ đây sau bao năm xa cách anh nhìn em rồi em nhìn anh hờ hững đến lạ. Chúng ta nói chuyện với nhau cũng chỉ hơn người xa lạ một quá khứ. Người mà em gọi là cuộc sống bây giờ của mình không phải là anh nữa mà đã được thay thế bằng người khác.

Thời gian có sức mạnh đến thế sao? Những lúc em giận anh, em ước giá như có một phép màu để em có thể quên anh một cách không thương tiếc. Thế mà bây giờ đây chẳng có điều ước nào cũng chẳng có phép màu nốt nhưng em đã quên anh và anh cũng thế. Lãng quên cứ nhẹ nhàng ma mị như thế cuốn trôi đi tất cả những gì đã từng là đỉnh điểm của yêu thương. Dường như con người ta sống ở mỗi thời điểm khác nhau là những người khác nhau. Có những thứ là cố định mặc nhiên như mối quan hệ ruột rà, còn lại có thể thay đổi chóng vánh như nhân sinh quan, công việc, diện mạo hay các mối quan hệ xã hội và trong tình yêu cũng vậy, chẳng có tình yêu nào vĩnh cửu chỉ có giây phút tình yêu là vĩnh cửu. Bởi lẽ dòng máu đang chảy trong con người cũng như nước ở dòng sông, chẳng ai có thể tắm hai lần trên một dòng sông.

Thường thường em cứ để mặc mình cuốn trôi theo những tất bật của cuộc sống, những xao động yêu thương hiện tại và hiếm khi quay đầu nhìn lại quá khứ. Em biết em có cuộc sống của riêng mình, anh cũng cuốn theo nhịp sống riêng anh. Không biết có khi nào, lần nào trong bộn bề lo toan anh nghĩ về mối tình đầu của mình không? Nghĩ về em không?

Hôm nay gặp lại anh, chẳng hiểu sao em thấy nhoi nhói cảm giác đau lòng cho cái gọi là dĩ vãng. Những lời hẹn ước lúc nào cũng dùng từ “ mãi mãi” bây giờ em mới hiểu đó chỉ là cách dùng từ hoa mỹ và chót lưỡi đầu môi. Em không hề trách anh bởi em có hơn gì anh cũng đã quên anh một cách đáng sợ đó thôi. Nhưng giờ đây sao em thương cho cái thứ tình cảm đầu đời của mình quá. Dù sao đi nữa khi người ta chết đi vẫn được thờ tự và giờ đây em cũng muốn xây cho mối tình đầu của mình một nắm mồ được không anh? Để em gọi anh là cố nhân anh nhé!

Socnau Xuhue

Có lẽ ta nên gọi nhau là cố nhân…
Đánh giá